Cả Nhà Con Trai Ngày Nào Cũng Kéo Qua Ăn Tối, Một Ngày Mẹ 70 Tuổi Ăn Riêng, Từ Đó Không Dám Ghé Nữa

Tin Tức

Nhà trai thường xuyên đến nhà mẹ 70 tuổi ăn cơm, mẹ lấy bộ đồ ăn ra: không bao giờ đến nữa.

Một số người trẻ luôn cho rằng cha mẹ  họ có nghĩa vụ phải chăm sóc họ, giữ con giúp họ.

Họ không thể hiểu được sự khó khăn của người già. Chẳng hạn, 70 tuổi vẫn phải nấu cơm cho con cái hàng ngày, trong khi cả nhà 4 người không đóng góp một xu, cũng không chu cấp phụng dưỡng cho mẹ. Chỉ cần cha mẹ già không hé răng, con cái luôn nghĩ cha mẹ làm được, không cần giúp đỡ.

Dì Ngô năm nay 70 tuổi, may mắn trời phú cho sức khỏe khá tốt. Con trai dì từ nhỏ đã được cưng chiều, mọi việc trong nhà đều không phải đụng đến. Khi vợ chồng dì dần nhận ra tính ích kỷ của con, họ nghĩ rằng kết hôn sẽ thay đổi. Không ngờ con trai và con dâu dì Ngô lại là sự ích kỷ nhân đôi, vô cùng hợp nhau.

Khi con trai mới kết hôn, dì Ngô mỗi tuần đến nhà con giúp dọn dẹp nhà cửa, chiếc ghế sô pha trong nhà lộn xộn chứa đầy quần áo, bụi trên mặt đất có thể dày tới 2 cm. Nếu một ngày cuối tuần dì không đến dọn dẹp nhà cửa, thì ngôi nhà này có lẽ là một cái chuồng lợn. Dì cũng thông cảm vì vợ chồng con trai đang thả con. Sau này cả hai sinh con, dì lại dọn đến ở hẳn giúp chăm cháu. Nói là chăm cháu nhưng thực ra mọi công việc ở nhà đều là của dì.

Ngày nào dì Ngô cũng bận từ sáu giờ sáng, tối lại phải trông cháu cho con dâu ngủ. Điều khiến bà bực mình hơn nữa là thái độ của con trai và con dâu, hai kẻ lười biếng thật sự rất hợp nhau. Trong mắt hai người mọi việc đều không phải của họ. Trên ghế sô pha có đồ chơi trẻ em, con trai chất đống sang một bên rồi nằm xuống. Con dâu nhìn thấy quần áo của con trong phòng tắm, dùng chân đá cái chậu sang một bên. Không ai chủ động giúp đỡ, nhiều khi ở nhà một mình dì Ngô chạnh lòng, nghĩ sao mình vất vả thế, con trai chẳng hiểu mình, mình về già có thể mong nó hầu hạ bên giường mình không?

Dì Ngô còn một cô con gái lớn lấy chồng xa. Con gái khuyên mẹ không nên im lặng, nếu khó chịu cứ nói thẳng ra. Buổi tối ăn cơm xong, con trai và con dâu định đứng lên, dì Ngô vội gọi con dâu bảo: “Hôm nay tay mẹ đau quá, hai con đi rửa bát nhé.”

Thật bất ngờ, cậu con trai nói: Không sao đâu, cứ để đó. Hai người rời đi, một người lên giường nghịch điện thoại, một người nằm trên sô pha nghịch điện thoại. Dì Ngô với cháu đi ngủ, nửa đêm dậy trông bếp, hay lắm, bát đũa vẫn còn chất đống trong chậu. Nửa đêm chỉ biết đứng trong bếp rửa bát, dì Ngô giận quá, hôm sau nhất quyết đòi về. Nào ngờ con dâu bảo đang mang bầu đứa thứ hai, cuộc sống khó khăn dì Ngô lại phải bắt đầu lại từ đầu.

hình ảnh

Ảnh minh họa (Nguồn Sina)

Bà cố gắng giữ đứa con thứ hai đến 1 tuổi, lúc đó bà đã 65 tuổi, thể lực không còn tốt như trước, hơn nữa trông hai đứa trẻ thực sự quá mệt mỏi. Dì Ngô nói sẽ thuê bảo mẫu cho hai cháu, bà chấp nhận lấy một phần lương hưu để trả số tiền thuê này. Kiếm được người trông cháu, bà nhanh chóng trở về tổ ấm của mình, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, không phải làm việc nhà mỗi ngày, không có hai đứa nhỏ ríu rít xung quanh, bà có thể ngủ một giấc ngon lành.

Điều duy nhất phát sinh là người bảo mẫu chỉ nhận trông trẻ chứ không nấu nướng hay làm việc nhà, vì thế mỗi buổi tối, cả nhà con trai 4 người lại kéo sang nhà dì Ngô ăn cơm tối. Mới đầu dì cũng chẳng quan tâm, năm năm trôi qua, gia đình con trai đã hình thành thói quen ăn tối ở nhà mẹ. Có điều con trai và con dâu mỗi lần tới chỉ nằm dài trên ghế bấm điện thoại, ăn xong cũng chỉ biết đứng dậy đi về, chưa bao giờ dọn một bát cơm hay rửa một đôi đũa.

Năm năm trôi qua, cháu lớn đã 8 tuổi, cháu thứ hai  6 tuổi. Con trai và con dâu vẫn không có tiến triển gì, suốt ngày nằm dài trên ghế sofa, nghịch điện thoại, không bao giờ vào bếp, bỏ mặc bà cụ 70 tuổi tất bật trong bếp.  Có lúc không nhịn được, bà gọi con trai vào nhà nhặt rau, nó cứ bảo để đó. Càng bực hơn, con dâu coi việc nhà mẹ chồng là của nhà chồng, không phải của mình. Dì Ngô gọi con trai thế nào, cô cũng không nói một lời chứ đừng nói là vào giúp, một câu khách sáo cũng không.

Họ không những không giúp đỡ mà thậm chí còn không dọn dẹp bát đĩa sau mỗi bữa ăn, cảm giác như đang coi chỗ của dì Ngô là nhà hàng, lại miễn phí nữa, đói bụng thì đến ăn, và rời đi khi xong bữa. Lúc này chồng dì Ngô đã qua đời, bà không muốn gây gổ với con cháu những năm cuối đời. Cũng không muốn hàng ngày phải nấu nướng dọn dẹp, con trai và con dâu đã không giúp cũng không góp được một xu. Chưa kể hàng tháng bà vẫn phải trả tiền bảo mẫu cho chúng.

Cuối cùng dì Ngô nghĩ ra một phương pháp không làm mất mặt con trai, cũng như không phải nói thẳng mích lòng nhau. Dì mua cho mình một bộ bát đĩa bằng thép không gỉ. Hôm đó cả nhà cùng ăn tối, bà lấy bộ bát đĩa đó cho mình, con trai nhìn thấy liền hỏi sao mẹ lại mua bộ bát đĩa khác cho mình.

hình ảnh

Ảnh minh họa (Nguồn QQ)

Thấy con hỏi, bà vội bảo:

“Gần đây, mẹ luôn cảm thấy khó chịu trong miệng, hơi thở có mùi và bụng đầy trướng, sau khi đến bệnh viện khám thì bác sĩ cho biết đó là vi khuẩn Helicobacter pylori và nói bệnh này dễ lây nên tốt nhất là nên dùng bộ đồ ăn riêng, nếu không sẽ bị lây bệnh, nguy hiểm cho trẻ nhỏ.”

Nói xong, bà len lén liếc nhìn sắc mặt con trai và con dâu. Con dâu cũng không giấu giếm gì, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét, con trai ngượng ngùng cười nói: “Mẹ cứ uống thuốc đều đặn là được.”

Dì Ngô để một ít thức ăn sang ăn bên cạnh, con dâu và con trai cắn hai miếng với vẻ mặt ngượng ngùng và nói bên nhà ngoại có việc, rồi dắt các con đi. Hôm sau, hôm sau nữa không thấy cả nhà con trai 4 người kéo tới.

Vào cuối tuần thứ hai,dì Ngô gọi điện cho con trai và rủ nó đến ăn tối, nhưng anh ta liên tục từ chối qua điện thoại. Nói rằng mẹ nên dưỡng sức cho tốt. Lúc đó dì Ngô cũng bảo rằng do có bệnh nên chi phí trả cho bảo mẫu tháng này có lẽ mẹ không kham được. Con trai kêu trời trong điện thoại, bảo mẹ hại con rồi. Dì Ngô bảo hay là không chữa bệnh nữa, có gì mẹ về nhà con, hai con chăm mẹ là được. Bà nghe tiếng suỵt của con dâu ở đường dây bên kia. Sau đó con trai bảo mẹ cứ để tiền đó chữa trị cho mẹ đi. Vậy là sau 5 năm, cả nhà con trai không còn đến nhà dì Ngô ăn tối nữa. Nghe đâu cô bảo mẫu cũng bị cho nghỉ. Con trai và con dâu về nhà gây gổ nhau vì phải chia ra làm việc nhà. Dì Ngô nghe tin cảm thấy buồn cho hai cháu nhỏ của mình, chúng rất đáng yêu. Bà vừa thử một mánh khóe nhỏ mà chúng không dám đến cửa, dì Ngô thực sự vừa mừng vừa lo, sau này chúng sẽ không dám đến ăn nữa, nhưng mánh khóe này cũng khiến bà  thấy rõ thái độ của con trai và con dâu đối với bệnh tình của bà. Sau bao nhiêu năm quần quật chăm con chăm cháu, dì Ngô cảm thấy thất vọng vô cùng. Bà cũng tự nhủ phải thủ thân mình trước, tốt nhất là chuẩn bị sẵn hết để nằm xuống cũng không phiền đến con cháu.

Nguồn : https://www.webtretho.com/f/goc-lam-me/ca-nha-con-trai-ngay-nao-cung-keo-qua-an-toi-mot-ngay-me-70-tuoi-an-rieng-tu-do-khong-dam-ghe-nua?utm_source=Facebook&utm_medium=Social&utm_campaign=WebtrethoPage&fbclid=IwAR1pDz_